Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

CHUYỆN HÃO
                 Mới đây có Blogger đăng bài thơ Văn tế thập loại Giáo Sư, nghe nói bài này của Thày giáo Nguyễn Hùng Vĩ- Giảng viên Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn.Có lẽ bài này viết theo như Văn tế thập loại chúng sinh của cụ Nguyễn Du với câu đầu:
Tiết tháng Bảy mưa dầm sùi sụt
Tỏa hơi may lạnh buốt xương da....
( Nguyễn Du)
 Thấy vui vui , xin đăng lại vài câu giải trí cuối tuần:
1 
Tiết quý Thu gió mưa vuồn vuột 
Dân quê miềng lạnh buốt xương da
Lập đàn đèn nến hương hoa
Lạy ông tiến sĩ, lạy bà giáo sư. 
2. 
Bể học vấn hư hư thực thực
Lối quan trường bắc bực gai chông
Vênh vênh một lũ Hội đồng
Phiếu bầu thì có, đầu không có gì. 

3.  
Không có gì mà gì cũng có
Sự học hàm ngấp ngó đua tranh
Đua tranh thì có giá thành
Mua danh ba vạn, bán danh ba hào. 
4.
Nào những kẻ mũ cao áo rộng 
Chốn tam đình ngong ngóng vào ra
Thanh binh chính thị nghiệp nhà
Ô hô mồm giải mép loa cũng tài. 
5
Nào những kẻ miệt mài đèn sách
Đạo văn người chắp nhặt nên câu
Sách người làm mọt làm sâu
Ô hô nhai lại kiếp trâu kiếp bò. 
6. 
Nào những kẻ tò vò nuôi nhện
Bụng nhện tròn nó quện luôn ông
Ô hô mông quạnh đồng không
Có hương có khói nhưng không bàn thờ.
7. 
Nào những kẻ lập lờ đục nước
Hội Tâm linh mưu chước sắp bày
Dị nhân đuổi gió hô mây
Quái nhân múa mép, múa tay, múa tiền.
8. 
Nào những kẻ điên điên dại dại
Nay quốc ca mai lại quốc hoa
Ô hô vỏ lựu mào gà
Nước nôi man mác biết là còn không. 
9. 
Nào những kẻ lưu vong thất thổ
Cõi Tây phương mặt rỗ kỳ khu
Học đòi lí lẽ ba xu
Chở về đàn gảy tai tru mà rầu.
10. 
Nào những kẻ Đông Âu tu luyện
Trợ cấp còm tằn tiện từng khâu
Gái xinh chẳng dám nhìn lâu
Áo phông son Thái khấu đầu bán buôn. 
11. 
Nào những kẻ cúi luồn thân phận
Tay bút gươm lòng lận bút lông
Ô hô trời đất thấu không
Đô Long hạ bệ, đốc Đông thượng tòa. 
12. 
Nào những kẻ ghen gà tiếng gáy
Hám vinh danh tháu xoáy công trình
Chưa thôi tranh luận rập rình
Đã lôi nhau đến pháp đình… tội chưa. 
13. 
Cũng có kẻ thân lừa ưa nặng
Cũng có cha lẵng nhẵng oán ân
Cuốc Liên điện thoại Ma Lân
Đánh rơi thằng nọ, xí phần đứa kia…
14. 
Phận bèo bọt thia lia mặt nước
Giang sơn này độc dược tràn lan
Bán buôn sông biển non ngàn
Hồn hề hồn hỡi hồn tan hay còn…


Mời mọi người đọc và bình luận cho vui./.














Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

CHUYỆN GẪU II
                         Ngày ấy, năm nào mùa hè ngành sư phạm cũng tổ chức lớp bồi dưỡng kiến thức cho giáo viên các môn học, trong đó môn Lịch sử. Vị giáo sư già kể lại:
Năm đó mình được mời đi bồi dưỡng cho giáo viên hè. Mình giảng Lịch sử Việt Nam. Học viên là các giáo viên giảng dạy lịch sử khối cấp III( bây giờ gọi là Trung học phổ thông). Đang giảng thao thao bất tuyệt về lịch sử hào hùng của Việt Nam. Bài giảng hay đến thế, cả lớp im lặng lắng nghe. Bỗng có một cô giáo trẻ giơ tay, mình tưởng cô ấy hỏi gì chăng? Cô ấy đứng dậy hỏi:
- Thưa thầy. Bao giờ thầy về hưu?.
Mình ớ người ra. Từ đó bài giảng kém hấp dẫn....
Phải chăng môn lịch sử bây giờ không hấp dẫn với chính những người dạy lịch sử, người truyền lửa dân tộc cho thế hệ sau?
Bình Luận
 Nghe vị giáo sư già kể lại câu chuyện, mình cũng bùi ngùi. Theo thiển ý của riêng, câu chuyện có những vấn đề:
- Lịch sử là một môn khoa học, nó là gương mặt của dân tộc qua mỗi thời kỳ. Lịch sử phải là tấm gương trung thực phản ánh đúng gương mặt đó cả mặt phải và mặt trái. Sự trung thực đó đòi hỏi người làm và viết sử phải có ý thức và lòng tự trọng. Thiếu sự trung thực, lịch sử dân tộc đó bị hiểu méo mó. Chính sự trung thực của các sử gia thời trước đã để lại cho thế hệ sau những tài liệu cơ bản để kết luận một thời kỳ, hay một vị vua cầm quyền thời kỳ  nào đó là là Thịnh trị hay suy vong; Minh Quân hay Hôn Quân vv...
- Vị Giáo sư già đó có thể không hiểu vì sao cô giáo trẻ lại hỏi thế. Một là kiến thức thầy truyền đạt đã cũ quá, nói đi nói lại nhiều lần năm nào cũng thế mà thế hệ trẻ bây giờ với nhiều nguồn thông tin khai thác khác nhau không thấy có ý kiến gì mới. Hai là kiến thức thầy truyền đạt là thông tin một chiều, mà lịch sử là đa chiều, người nghe thấy không ổn khi mà họ có nhiều nguồn thông tin khác nhau. Vấn đề trình bày cần đa chiều, trung thực theo lịch sử để rút ra bài học kinh nghiệm cho giai đoạn sau. Có lẽ do không đáp ứng hai yêu cầu đó dẫn đến câu hỏi: Bao giờ thầy về hưu?
Mấy hôm trước báo Dân Trí điện tử có đưa tin một vị giáo sư già nổi tiếng Trung Quốc được mời đến giảng tại một trường Đại Học, khi ông giảng, đa số sinh viên ngủ gục trên bàn.
Phải chăng ở Việt Nam thế hệ trẻ thẳng thắn hơn khi đặt câu hỏi vậy. Đây cũng là điều may, bởi sự thẳng thắn, trung thực là nền tảng cho lòng tự trọng và là động lực để phát triển xã hội.








Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Bao giờ về bên kia sông Đuống 
Anh lại tìm em 
Em mặc yếm thắm
 Em thắt lụa hồng 
Em đi trảy hội non sông 
Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.(Hoàng Cầm).... 
Từ ấy em đợi 
Bên dòng sông xưa
 Sao anh chưa về 
Sông kia vẫn chảy 
Bên lở bên bồi...
 Anh ơi em đợi 
Khô héo một thời
 Lụa hồng đã bạc
 Yếm thắm tả tơi
 Em cười mê dại 
Một thời ngu ngơ./.
GIẤC MƠ
Biết bao giờ trở lại Quê Hương
Cánh đồng nghiêng, lúa uốn câu no gió
Con sông lượn  quanh bờ bãi nhỏ
Lũy tre làng soi bóng bờ ao.
*
Con chim nhảy  tìm chùm quả chín
Trái đa rơi tan vỡ mặt  hồ
Những ao làng như mặt gương tím biếc
Hắt lên trời muôn đợt sóng lao xao
*
Nhớ xa lắm cánh diều no gió
 Chao nghiêng che những bóng chân trần
Cơn gió thoảng thầm thì níu lại
Cỏ may xiên gờn gợn dưới chân người
*
Quê hương ơi,  tuổi thơ thầm gọi
 Những ngày xưa xa lắm còn đâu
Bạn bè cũ người còn người mất
 Thương nhớ nhau, ai bạc mái đầu./.













Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

KÝ ỨC
Tôi sinh ra trong mùa giông tố.
Giữa mây đen hiện bảy sắc màu.
Gió cứ thổi mỏi mòn năm tháng.
Sắc cầu vồng ẩn hiện phía trời xa.
*
Tôi lớn lên giữa cuộc đời khốn khó.
 Trong mây đen lại hiện sắc màu.
Nỗi đau ấy  giày vò ký ức
Bởi sắc màu ảnh xạ lung linh.
*
Tôi đứng nhìn mưa giăng mòn mỏi.
Sắc cầu vồng rực rỡ  xa xa.
Mưa cứ hát  như ru năm tháng.
Bảy sắc màu nhòa nhạt lẫn mưa rơi
*
Gió một hướng, mây trôi một hướng.
Những sắc màu  ảo ảnh xa xôi
Tưởng trước mắt mà xa vời vợi.
Bước chân tôi chập chững kiếm tìm
*
Những sắc màu lấp lánh trước hoàng hôn.
 Như vẫy gọi gần xa ẩn hiện
Ngẩn ngơ thương một thời vụng dại.
Mải ngóng trông vì sắc cầu vồng./.



Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

NHỚ... 
             Mấy hôm nay, Hà Nội trang trí cờ hoa rực rỡ mừng ngày giải phóng thủ đô. Nhìn phố xá, con người hôm nay, chợt nhớ về 30 năm trước( 1984). Ngày ấy cũng kỷ niệm ngày 30 năm giải phóng thủ đô, nhưng Hà Nội" nghèo " lắm, thời đó còn kinh tế bao cấp, mỗi người có sổ gạo mua theo định mức tháng( 13kg; 15kg, 21kg....),tấm tem phiếu quy định mua thực phẩm theo khẩu phần( nắm, đậu, cá, thịt....), tấm phiếu vải mua theo quy định. Ngày ấy bên cạnh cờ hoa, khẩu hiệu, thành phố Hà Nội lo cho đời sống mỗi cán bộ viên chức làm việc tại Hà Nội, mỗi người được một xuất quà ăn mừng ngày giải phóng thủ đô. Định mức quy định mỗi người được chia: 05 kg gạo tấm,01kg đường màu vàng,và 01 lạng(100g)mỳ chính( Bột ngọt). Dựa vào danh sách cán bộ đưa lên các cơ quan nhận quà về chia nhau. Gạo, đường chia thì dễ, riêng mỳ chính thì hơi khó, bởi gói đóng 465g chia 4 thì thừa, chia 5 thì thiếu, nên có người phải lấy từ 2 nhóm mới đủ nên cứ rối rít cả lên. Ít nhưng vui, ai cũng háo hức, tươi hẳn lên vì đây là nguồn" ngoại lực trợ sinh" ngoài tiêu chuẩn.Không khí đó theo chân cán bộ thổi về từng gia đình, ngõ phố. Từ hôm đó bên ngoài xuất hiện bài thơ về sự việc này:
Mừng ngày giải phóng thủ đô.
 Mỗi người được một ki lô đường vàng.
 Lại thêm mỳ chính trăm gam.
 Năm cân gạo tấm vẻ vang thật là. 
Ước gì trên đất nước ta.
 Mỗi năm giải phóng thủ đô ba lần.
 Biết chuyện này, anh bạn công tác ở tỉnh ngoài xuýt xoa. Hà Nội có khác, tỉnh tôi không có.
Ngày ấy xa rồi, sao bây giờ vẫn nhớ. Phải chăng các cụ bảo" Một miếng khi đói bằng một gói khi no". Mỗi khi mùa thu về, Hà Nội rực cờ hoa kỷ niệm ngày giải phóng, trong gió heo may se lạnh, chợt chạnh lòng nhớ về một thời khốn khó đã qua./.

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

CHUYỆN GẪU I
Mấy hôm nay, trên TV và vài tờ báo đưa tin về phong trào sinh viên, học sinh cùng người dân Hồng Kong biểu tình đòi tự do dân chủ. Anh bạn tôi hỏi sao người dân không "mải" làm ăn, học sinh sinh viên " mải " học hành mà lo chuyện "bao đồng".Hồng Kong vốn được coi là trung tâm kinh tế và giáo dục ở châu á mà. 
Thật khó nói. 
-Tôi hỏi anh đã bao giờ ông được đi bầu cử trực tiếp ra ông chủ tịch xã hay phường chưa.?
 - Anh bảo chưa, nhưng bầu qua đại biểu của tôi là mấy ông đại biểu trong Hội Đồng nhân dân rồi họ bầu ra thay tôi....
 Đấy nguyên nhân là từ cách bầu cử mà ra. Trung quốc muốn ông Trưởng đặc khu Hồng Kong được bầu do 1.200 đại biểu của người dân Hồng Kong bầu ra. Họ không được bầu trực tiếp như thông lệ. Chính vì thế nổ ra biểu tình, họ đòi được bầu trực tiếp người quản lý mình. Vậy biểu tình nổ ra là do bỏ một thói quen.
-Người Hồng Kong quen bầu trực tiếp họ coi đó là dân chủ. Người Việt mình bầu qua đại diện cũng coi là dân chủ. Nếu bỏ thói quen này chắc cũng có nhiều chuyện lắm. Thôi thì" mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh".
 -Ông bỏ thói quen" mải" làm ăn kinh tế lại quan tâm đến chuyện xứ người, chắc cũng nảy sinh chuyện. Về ngay mà đi làm ăn kẻo vợ con nó " biểu tình" tại gia thì ông nguy to. "Tiên trị gia, hậu trị quốc", ông về theo thói quen tề gia nhà ông đi kẻo hối không kịp./.